CÂU CHUYỆN THÔI NÔI CỦA TÔI

Bài này đăng lần đầu tren Facebook của Andre ngày 19 tháng 11 năm 2017.

Câu chuyện này được kể lại cách đây 7 năm, từ chính miệng của người mẹ sinh tôi ra.

Thuở ấy xa xưa, vào một buổi chiều thứ bảy 15-10-1972.
Hôm đó đúng là THÔI NÔI của tôi… Mẹ tôi đã chậm rãi kể lại cho tôi như sau:

– Bây giờ ba con mất rồi mẹ mới nhớ kể lạI, có hương hồn ổng làm chứng. Mẹ nhớ như in trong 
đầu ngày sinh nhật của út lúc một tuổi, ba con 
mời tất cả các bạn bè, binh lính Mỹ, và lính nguỵ
 đến rất đông để dự tiệc thôi nôi của út. Nhà mình có
 một cái phản rất to để giữa phòng khách, bạn của mẹ biết là mẹ cắt buồng trứng và không thể
 cho con bú sữa được cho nên các bà mang đến
 rất nhiều hộp sữa Babylac làm quà biếu. Còn bạn 
của ba con toàn mang rượu và đủ các thể loại quà 
tặng vì con biết lúc đó ba con làm chức lớn lắm.
 Đeo quân hàm Đại Uý Pháo Binh (Phe Việt Nam
Cộng Hoà).

Mọi người đến vui sinh nhật đầy năm của út. 
Lúc ấy mẹ nhớ là ba con để tất cả đồ dùng liên quan đến sự
 nghiệp ngay trên phản và cởi hết quần áo con ra để con bò
 lăn trên đó và mọi người tin rằng nếu con bốc trúng cái gì
 thì con sẽ theo nghề đó. Mẹ thì không tin, vì lúc đấy mấy
 thằng Mỹ nó la hét um xùm lúc con bò trên phản sợ lắm, 
vì có cả lựu đạn cài chốt, súng của ba con… Mẹ cứ
 muốn thoát tim ra ngoài vì sợ nó nổ. Ba con lúc đấy cố tình 
ném cái cuộn giấy hồ sơ gì đấy trước mặt cho con túm. Nhưng không.

Sau khi con bò một lúc mẹ thấy con chụp 
đúng cây kéo bằng bàn tay trái, lúc đó ba của con có vẻ tức
giận và nói rất to “Ôi thôi xong. Đời của út xong rồi! Lớn lên sẽ làm thợ may thì nghèo mạt luôn”. Mẹ mới nói “Thôi kệ nó mà nghề nào thì nghề miễn sao đừng có ăn cắp
ăn trộm là được mà ông”. Ủa mà sao lúc ở Canada con đi 
học làm tóc mà sao không nói gì hết vậy con?

Mẹ tưởng 
con nói con thích học Luật làm Luật Sư mà? Nghĩ lại ba
 con lúc đấy đoán sai bét luôn. Mẹ cũng không nghĩ ra cầm 
kéo là cắt tóc đâu! Con ạ, dù có làm nghề gì đi nữa con
 nhớ phải để phúc đức cho đời nha con… Mẹ thì gần đất xa trời rồi mẹ chỉ biết nói vậy thôi út à!

Tôi Chết Lặng Người luôn!